XtGem Forum catalog
HOME SMS KUTE CHAT
Avatar Avatar: Tham gia cộng đồng thế giới ảo trên Mobile bắt đầu một cuộc sống mới, bạn bè mới, cá tính mới cùng nhiều trò chơi cộng đồng thú vị để bạn khám phá.
Khí Phách Anh Hùng Khí Phách Anh Hùng: Game nhập vai thuần Việt đầu tiên trên di động lấy tất cả bối cảnh, kiến trúc, trang phục đều mang nét văn hoá của người Việt Nam cổ, dung lượng nhẹ, dễ chơi, dễ nghiền.
Mobi Army 2 Mobi Army 2: Bạn là tín đồ của Gunbound, Gunny hay Taan hãy đến ngay với Mobi Army để trải nghiệm những khoảnh khắc gay cấn ngay trên di động.
PokeZoo PokeZoo: Trải nghiệm mình vào một thế giới của những nhà thuần phục thú tài ba với những chú Poké cưng có sức mạnh tiến hóa thần kỳ.

» »

Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - Chương 16 ~ 20

nhiều. Kể từ hôm đó, ngày nào tôi cũng phải chở người yêu của mình vào bệnh viện thăm người yêu cũ của người ta. Thời gian của em giành cho tôi ngày càng ít lại.

Đến lúc thằng Hưng được xuất viện, thì em lại tiếp tục nhờ tôi chở em đến nhà nó để chăm sóc. Có phải tôi đang làm một việc ngu ngốc? Tôi đang tạo điều kiện cho người yêu tôi quay lại với người cũ? Nhiều lúc tôi muốn em dừng lại nhưng em cứ trách tôi là không tin em, tôi đành chấp nhận làm việc mà tôi không muốn làm. Cho đến một hôm, như những lần tôi chở em qua nhà nó, tôi đã chịu đựng hết nổi và phải nói ra.

- Tại sao em phải làm công việc này, em chăm sóc cho nó đến khi nào chứ? _ Em tròn xoe mắt nhìn tôi.

- Em nói với anh bao nhiều lần rồi, tụi em chỉ là bạn thôi. Nhà ảnh không có ai, em phải giúp chứ.

- Tại sao anh phải chở người yêu mình đến chăm sóc cho người con trai khác, em biết anh khó chịu lắm không?

- Anh ích kỷ quá rồi đó Khanh! Bạn bè thì phải giúp nhau chứ.

- Anh không ích kỷ, anh chỉ sợ mất em thôi.

- Anh vẫn không tin em sao? _ Tôi không biết phải trả lời thế nào mỗi lần em hỏi câu này.

- Anh tin em rồi sao?

- Anh tin em thì anh đừng nghĩ lung tung.

- Anh không nghĩ lung tung, anh tin em, nhưng anh không tin nó.

- Nhà anh Hưng không có ai hết, em phải giúp đỡ ảnh chứ. Anh đừng ghen bậy mà!

- Nhưng em phải hứa với anh, là xong chuyện này, không gặp nó nữa, được không?

- Ừ! Thôi đừng suy nghĩ nữa.

- À, một chuyện nữa, phải hỏi ý anh trước khi qua nhà nó, không được tự đi quá đó nếu không có anh chở.

- Dạ! Em biết rồi mà.

Từ lần nói chuyện đó, tôi không thấy an tâm hơn được chút nào. Dường như thời gian em ở cạnh nó còn nhiều hơn tôi. Những cái ôm, cái hôn của hai người thì nhạt dần. Tôi nhìn thấy sự thay đổi trong đôi mắt của em, có một thứ gì đó xa cách, không còn gần gũi như trước nữa. Những lần tôi chở em đi ăn, em không còn hát líu lo nữa. Em không còn ôm tôi trọn vòng tay khi ngồi sau xe nữa.

Có một câu hỏi mà từ lâu tôi không còn hỏi em nữa, tôi chỉ dám nghĩ nó trong đầu. “Linh à! Gần nửa năm từ ngày mình chính thức quen nhau rồi, em đã yêu anh chưa?”

Một buổi chiều ở quê nhà, khi tôi qua nhà dì ăn cơm tối.

- Hú! _ Tôi vừa bước vào thì một con nhỏ béo ú hù tôi.

- Em là ai vậy? _ Tôi ngạc nhiên hỏi nó.

- Cái gì? Em là Trinh nè, không gặp có bao lâu mà quên rồi hả? _ Nó chóng nạnh hỏi tôi.

- Anh đùa thôi, dạo này béo tốt quá hé, cân kg bán được rồi. _ Tôi xoa đầu nó và cười, nhà nó chuyển ra Hải Phòng cũng khá lâu, lâu lâu nó về chơi, mỗi lần về thì lại càng phì nhiêu hơn trước.

- Anh Khanh, chút nữa chở tụi em qua quán chè của bạn em ăn nhe! _ Nhóc Ly đề nghị.

Sau khi ăn cơm xong thì ba đứa tôi đèo nhau đi ăn chè. Bây giờ thì khá hơn hồi xưa rồi, có xe máy nên không cần lâm vào tình cảnh 3 đứa dẫn xe đạp đi bộ như trước kia nữa. Chợt nhớ đến em, tôi lấy điện thoại ra nhắn.

- Linh xinh ơi! Đang làm gì đó?

Nhắn xong thì tôi chở hai đứa nhóc một mạch đến tiệm chè của bạn nó. Ngồi vào quán thì có một con nhóc dễ thương ở trong chạy tới hỏi.

- Em chào anh! _ Nó lễ phép chào tôi.

- Ủa, Trinh về hồi nào vậy, lâu quá không gặp. _ Nó ngạc nhiên khi gặp lại con Trinh.

- Trinh mới về à, thôi cho Ly với Trinh 2 ly bảy màu nhe…hí hí. _ Nói đến chuyện ăn là mặt mày nó sáng rực.

- Anh Khanh ăn gì? _ Nhóc Ly hỏi tôi.

- Thôi hai đứa ăn đi, anh không ăn đâu.

Vậy là 3 đứa nhóc ngồi ăn chè cùng nhau cười giỡn, nói chuyện trẻ con, tôi cũng không quan tâm lắm về những câu chuyện thần tiên không có kệt cục của tụi nó. Tôi chợt nhớ đến tin nhắn điện thoại nên lấy ra xem, em vẫn chưa trả lời. Tôi thấy lạ nên mới gọi thứ, nhưng vẫn không gọi được. Tôi bắt đầu sốt ruột và gọi máy bàn về nhà em, gặp cô Hiền.

- Alo.

- Alo, mẹ hả? Dạ con là Khanh, Linh đâu rồi mẹ, con gọi hoài không được. _ Từ lâu tôi đã chuyển cách xưng hô với cô, chính xác là kể từ ngày quen em.

- Nó nói đi chơi với bạn mà, nó không nói con sao?

Tôi cúp điện thoại với tâm trạng tức giận và sốt ruột, em đi chơi tối như vậy thì ít ra cũng nhắn tin tôi biết chứ. Rồi tối rồi còn đi chơi với ai nữa? Gọi điện thì máy đang tắt. Như ngồi trên đống lửa, suy nghĩ đến những chuyện không hay, tôi quyết định chạy về Sài Gòn luôn. Và tôi chỉ nhắm đúng một hướng mà chạy, chắc chắn đó là hướng về nhà của thằng Hưng.

Chạy đến trước cổng nhà thằng Hưng, tôi định bấm chuông thì khựng lại. Nếu như em không có trong đó thì sao? Vậy tôi sẽ nói với nó lý do tôi đến đây là gì? Nghĩ vậy tôi vào một quán nước gần đó ngồi và chờ em. Vừa chờ tôi vừa liên tục nhắn tin, gọi điện cho em, hy vọng em đang đi đâu đó chơi với bạn và tôi có thể đến đó gặp em. Nhìn chăm chăm về cửa nhà thằng Hưng, cứ hy vọng em sẽ không bước ra từ nơi đó. Mười phút, hai mươi phút, bốn mươi lăm phút, một tiếng, thời gian cứ trôi qua mà lòng tôi vẫn cứ như lửa đốt.

Và cuối cùng tôi cũng chờ được, cửa nhà thằng Hưng bắt đầu mở ra và những gì không nên thấy cũng đã thấy. Hai người tay trong tay bước ra, thằng Hưng thì vẫn phải chóng nạn. Tôi tính tiền rồi đi lại gần hơn, có lẽ 2 con người đó đang vui vẻ nên không để ý đến sự hiện diện của tôi. Lúc em chào nó ra về thì thằng Hưng kéo tay em lại và ôm em, hai người họ nhìn nhau một lúc rồi hôn nhau say đắm. Đó là Linh của tôi đó sao, tôi không thể tin vào mắt của mình. Tôi cố nhìn kỹ hơn và hy vọng không phải em, nhưng rồi lại càng thất vọng hơn vì không ai khác ngoài em. Em không một chút kháng cự, em vẫn vui vẻ chấp nhận.

Em vẩy tay chào nó ra về. Khi cửa nhà đóng kín, em quay ra đi về thì em đứng như chết trân khi thấy tôi đang nhìn em, em bắt đầu run lên khi thấy được khuôn mặt đang đỏ bừng và 2 con mắt hình viên đạn của tôi. Em đi về phía tôi một cách e sợ.

- Anh……anh đến lúc nào vậy?

- Anh vừa đến thôi.

- Anh đến đây để làm gì vậy? _ Em hỏi ngập ngừng.

- Ừ! Thì thằng xe ôm mà, đến giờ thì phải đến rước chủ nhân của nó về chứ. _ Tôi kìm nén hết cảm xúc, phì cười để nói ra một câu nói phũ phàng…….


CHƯƠNG 19:


- Ừ! Thì thằng xe ôm mà, đến giờ thì phải đến rước chủ nhân của nó về chứ. _ Tôi kìm nén hết cảm xúc tức giận, phì cười để nói ra một câu nói phũ phàng…….

- Anh…….. _ Vẻ mặt em bối rối.

- Lên xe đi, tối rồi. Không đi thì biết khi nào mới về đến nhà.

Trên đường về, hai chúng tôi không nói câu nào, tôi chạy xe như một thằng vô hồn. Tôi đậu xe cách nhà em một khoảng để xem em còn lời gì để nói với tôi nữa.

- Sao? Cô còn gì để nói với tôi nữa không?

- Hix..hix…anh đừng làm em sợ! Đừng gọi em như vậy mà! _ Hơn 2 năm quá, có lẽ đây là lần đầu tôi xưng hô với em như thế.

- Cô không còn gì để nói phải không? Vậy tôi đi đây. _ Tôi quay lưng chuẩn bị đi thì em níu tay tôi.

- Em xin lỗi! Em không thế dối lòng mình, em vẫn còn tình cảm với anh Hưng.

- Anh tha thứ cho em được không anh? Mình sẽ lại làm bạn như ngày xưa, được không anh?

- Làm ơn! Tránh xa tôi ra! Tôi không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa, tôi ghê sợ con người của cô. _ Tôi quát lớn, hất tay em ra thật mạnh. Rồi chạy thật nhanh khỏi con người phản bội đó.

Chạy trên đường phố Sài Gòn, nuốt từng giọt đắng vào tim. Tôi vô hồn và không biết phải đi về đâu nữa, đột nhiên cái thành phố này lại xa lạ một cách đáng sợ. Mọi con

<<123456>>
Đánh giá : like |dislike
vote
Tìm kiếm :

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

>> Xem thêm...

BÀI VIẾT NGẪU NHIÊN

Chia sẻ bài viết này

Trang chủ
KHO TRUYỆN TRÊN MOBILE
Hosting by Xtgem
Author mOmTuan
http://tamphu.wap.sh/forum?id=4_ve-em-bang-noi-nho.9&p=4